Được tạo bởi Blogger.
RSS

Khoảng trời qua ô cửa sổ

Một chút thơ thẩn
Khoảng trời qua ô cửa sổ

Chừa cho anh một khoảng trời riêng
Cùng áng mây bay qua ô cửa sổ
Để điền tên em của đêm dài thao thức
Của tiếng y-ê-u - sẽ không bao giờ thành thực
Rồi quên lãng như áng mây bay ngang.
SG, mùa hè oi ả.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Noel 2018



Trích: Thư Tình Gửi Một Người - TCS

 " Ước mơ anh được có Ánh bên cạnh để cùng đi với nhau dài lâu trên đời sống này. Bây giờ mọi điều đều đã lỡ. Ước mơ chỉ còn lại trong anh như một ngọn đèn không được đốt lên.

   Sao Ánh không báo tin đó cho anh,

   Anh cũng không còn lý do gì để trách Ánh. Và thời của những giận hờn cũng đã qua rồi.

   Mọi việc đến quá nhanh. Việc chuẩn bị cho tương lai của anh thì quá chậm. Đêm hôm qua anh đứng hàng giờ nhìn tu viện trước mặt. Sau tu viện âm u đó là hình ảnh khắc khổ của nhà tu. Anh bỗng có chút yên tâm nghĩ rằng mọi sự đã được an bài. Con người chưa đánh đổi được số phần mình. Trước đây anh tưởng mình sẽ làm được tất cả nhưng bây giờ thì vô vọng. Những gì anh đã dự đoán, đã lo ngại bây giờ bày biện ra đó cả và anh chỉ biết đứng im nhìn.

   Bây giờ, anh phải tập cho anh vào một lề lối mới. Tập cho anh biết rằng từ đây anh không bao giờ còn có Ánh được nữa. Tâm hồn anh lâu nay vẫn ỷ lại về lòng tin luôn có sẵn một cái gì êm thắm để trở về. Bây giờ thì thôi.
    Anh chép gửi cho Ánh bài nhạc anh vừa viết xong"

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

!!!!!

     "Người ta chỉ có một lần để thử thách về một điều gì đó. Qua rồi thì mất luôn. Đã sáu năm hay hơn sáu năm cũng đủ làm một kỷ niệm quý báu và dài lâu nhất cho một đời người. Một người có thể có nhiều kỷ niệm nhưng những kỷ niệm đó không thể đánh đổi được với nhau."

     "Đã có quá nhiều thời gian đi qua đời sống chúng ta. Có thiên nhiên, âm thanh và kỷ niệm. Cái vốn liếng ấy không thể nào tái hiện nữa nhưng nghĩ cho cùng cũng không dễ gì quên."

     "Cuối cùng cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ tiếc là không bao giờ nói được hết những gì mình nghĩ với người mình yêu thương và đời sống đã mang đi hết những câu kinh trinh bạch mà không phải lúc nào, giờ nào, thời nào cũng thổ lộ cùng nhau được.
     Có một thời rất ngu si, mê muội. Có một thời rực rỡ trí tuệ tinh anh. Đã nhìn và thấy hết cuộc đời nhưng khi giác ngộ thì không còn cơ hội để lặp lại những ngôn ngữ chân thực, tinh tuyền của mình nữa. Anh không nuối tiếc cuộc đời mà chỉ vì yêu thương nó mà phải nói lại những lời đáng ra phải lãng quên."
    
      Trịnh Công Sơn - Trích Thư Tình Gửi Một Người

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Như lá cây

Đời người
Cũng như lá cây, chỉ một lần xanh xao, một lần mãi mãi
Một lần qua đây, rồi không trở lại.

Vậy mà sao...con người không tha thiết với nhau hơn, không thể sống cao hơn.
"Lòng tôi rộng nhưng lượng đời cứ chật"
 Đời đáng chán là ở chỗ đó.

Bạn inbox hỏi: Bạn ở dzị riết, tịnh tâm mỗi ngày, bên trong bạn không có cảm giác gì à?

     Mình đã dành rất nhiều năm tháng để đạt được sự tĩnh tâm, và sự thấu hiểu. Ta nhìn cuộc đời không phải bằng mắt, ta nhìn bằng tâm. Mình hay nói: hãy nhắm mắt lại bạn sẽ thấy mọi thứ rõ ràng hơn. Có lẽ bạn sẽ không thực sự hiểu những gì mình nói. Hi vọng một ngày nào đó bạn sẽ hiểu. Những điều ta thấy, ta nghe từ cuộc đời hàng ngày có gì khác hơn là sự nhiễu loạn, và ký ức không gì khác hơn là những hình ảnh lờ mờ loạn xạ vụt qua trong tiềm thức mỗi khi bạn nhắm mắt lại, người ta hay gọi đó là Nghiệp Tâm. Hãy cứ để mớ hỗn tạp đó trôi qua, đừng đuổi theo nó, chỉ cần quán niệm vào hơi thở. Giống như xe chạy qua một đoạn đường xóc, hãy cứ để mặc nó đừng để tâm ta chỉ cần ta lắng nghe ta, và xe sẽ chạy êm trở lại. Các giác quan của chúng ta được lập trình để tiếp thu mọi thứ không chọn lọc, nếu không biết cách tự làm rỗng mình bạn sẽ chỉ như chiếc computer chứa đầy files rác, không thể optimize operating system. Còn âm thanh nào hay hơn là sự tĩnh lặng tuyệt đối?
Quay trở lại câu hỏi của bạn. Ờ thì, mình đã "trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi". Vui và Buồn, là hai mặt trái ngược nhau nhưng không phủ định nhau, có cái này thì mới có cái kia. Khi càng ít có chuyện khiến bạn thực sự Vui thì sẽ càng ít vấn đề làm cho bạn thực sự Buồn. Cái đó gọi là Diệt Tâm. Tiếng Anh có câu: "The more materials you own, the less freedom and peace you have. Possessions kills freedom " - là như vậy.

Đa số lao ra đường tìm kiếm thứ gì đó mà họ gọi tên là niềm Vui, khi không tìm được thì họ Buồn. Vậy thì đơn giản là đừng đi tìm nữa, vì bạn đã có nó ngay trong bản thân mình. Khi nào bạn nhận ra, có nghĩa là bạn đã An Lạc, An Lạc trú ngụ ngay trong tâm, cái mà không thể đi tìm, chỉ có thể ngồi lại để nhận ra. Rất nhiều người lên mạng xã hội, đăng những câu kinh, ghi tràn lan và lạm dụng từ An Yên mà thực sự họ chẳng biết gì cả, họ cũng thực sự chẳng biết là họ đang ghi cái gì cả đâu. Đến đây có lẽ bạn đang nghĩ mình đang tự cho mình đứng cao hơn hết thảy để phát xét. Không, mình chỉ đang chỉ cho bạn thấy sự Lố Lăng của Trò Đời, đời là một tấn Trò chẳng có gì hay.
Đêm đã khuya, sương đã nhiều, mình dừng ở đây. 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bỗng nhớ về....

http://www.bbc.com/news/science-environment-40587311


   Bài ca mùa hè của lũ dế mèn đã dần quay lại trên khắp nẻo đồng quê.
Tiếng gáy rả rích của lũ dế mèn trong bụi cỏ là âm thanh tuyệt vời của mùa hè. Khi tôi băng qua các bãi hoang để tìm lũ côn trùng đang ẩn dấu, tiếng dế tràn ngập không gian, như thế được tạo ra từ một nhà ảo thuật. Anh bạn đồng hành với tôi, Mike Coates, người giám hộ tại RSPB Farnham Heath, cười ánh lên niềm vui vì sớm nay, trước khi đi, anh ấy đã cánh bảo tôi rằng lũ dế khá hiếm và có thể chúng tôi sẽ không tìm thấy chúng. "Không có nhiều dế để tìm, chúng ta sẽ nghe hầu hết âm thanh của lũ dế đực tạo ra để thu hút bạn đời"" - anh giải thích thêm khi còn uống trà trong khu nhà tạm cho nhân viên. "Những âm thanh rực rỡ, mùa hè được truyền tải qua âm thanh, thật lý thú".
   Mùa hè lặng câm
   Bài hát của lũ dế đồng từng là bản nhạc quen thuộc ở khắp các bãi hoang và đồng cỏ ở Đông Nam Anh Quốc. Tuy nhiên, mọi thứ đã chìm vào tĩnh lặng tại nhiều vùng. Nhà nghiên cứu tự nhiện thế kỷ 18, Gilbert White, viết về "lũ dế đồng gáy vang cả bìa rừng" trong nhật ký của ông. Ở đây không xa ngôi làng Selbourne xứ Hampshire, nơi ông từng sống, lũ dế từng rất phổ biến. Tìm hiểu thêm về bài viết lịch sử tự nhiên của nước Anh ghi nhận vào 1791: "Ngày 29, tháng 5, tiếng gáy ganh đua nhau của lũ dế ở Lythe (cánh đồng gần Selbourne) - từng là âm thanh dễ chịu suốt tháng hè dài - dường như đã tuyệt chúng. Tụi trẻ trâu, tôi tin là vậy, tìm ra cách thăm dò các hang dế và dùng thân cỏ lôi lũ dế ra rồi giết chúng".
   Ngày nay, lũ dế đồng, tên khoa học là Gryllus campestris, ngoài việc bị lũ trẻ trâu hành hạ còn đối mặt với nhiều mối đe dọa khác nữa. Trong suốt thế kỷ trước, cách thức quản lý đất đai thay đổi và làm mất đi các môi trường sống tự nhiên đã gây ra sự sụt giám côn trùng đầy bi đát cả vùng Bắc Âu. Ở liên hiệp Anh, suốt thập niên 1980, lượng dế đồng suy giảm thê thảm dưới 100 cá thể, và chỉ còn tìm thấy chúng ở vùng Tây Sussex. Một thập niên sau, việc bảo tồn bắt đầu, người ta chuyển lũ dế non đến các vùng Surrey, Sussex và Hampshire để bảo tồn chúng. Anh Mike Coates nói rằng không có chỗ nào quanh đây còn nghe thấy lũ dế ca hát, vì chỉ còn 8 khu quần thể còn lại ở Anh Quốc. Anh nói thêm "Sự tuyệt chúng thật bi kích. Chúng từng ở quanh đây, từng là một phần trong đời sống dân cư ở đây, từng được viết về, từng là quan trọng theo cách nào đó suốt hàng thế kỷ. Vậy mà đến thế hệ chúng ta lại mất chúng sao? Thật đáng sợ".

   Dự án chuyển lũ dế sang một vùng đất mới đang có chỉ dấu thành công. Từ chỉ 12 cá thể nay đã có một quần thể 300 con sau 5 năm tại khu dự trữ RSPB's Farnham Heath. Nơi đây đã trở thành quần thể dế đồng lớn nhất Anh Quốc. Mục tiêu là thiết lập thêm khu quần thể thứ hai bên cạnh khu Rural Life Centre ở xứ Tilford, Surrey. Nên vào tháng 5, những nhân viên bảo tồn ở RSPB đã chuyển vài con dế non đến khu mới. Sử dụng kỹ thuật gọi là "tickling" [thọc léc], lũ dế con [dế cơm] bị dụ ra khỏi lỗ hang và bị tóm. Mike Coates giải thích thêm rằng: "Chúng tôi muốn chuyuển chỗ cho lũ dế để thiết lập quần thể mới ở đây để mở cửa cho công chúng để thêm nhiều người có cơ hội được nghe tiếng dế gáy tuyệt vời và hiểu thêm nhiều hơn về những con côn trùng nhỏ bé đầy mê hoặc này".
   Lũ dế đực ca lên các bản nhạc tán tỉnh bạn tình, khi thì ríc ríc đều đều khi thì rung lên xen kẽ rồi vút cao khi con cái đến gần. Nếu thấy thích, con cái sẽ đến ở hang con đực rồi đẻ trứng. Tụi ấu trùng nở ra và lớn lên vào cuối hè sang thu. Rồi chúng lại đào ổ để trú đông trong khi bố mẹ chúng thì chết đi. Sang xuân, lũ ấu trùng lại chui lên, một vòng đời nữa lại bắt đầu.

   Cô Hayley, một tình nguyện viên tại đây, cho biết "Tôi nghĩ chỉ cần khôi phục lại những thứ trước đây trở lại như xưa, đó là một phần của vòng đời. Lũ dế sẽ làm thức ăn cho các đồng vật tự nhiên khác ở đây, và như thế sẽ khiến các loài thú bản địa quay trở lại phục hồi các bãi hoang".


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mùa Mưa 2017

Một mùa mưa nữa
   Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
   Mưa run rẩy trong ánh trời chớp lóa
    Đôi khi thấy mình giống cuốn sổ cũ kỹ để ai đó buồn thì ký sự vài dòng có khi vài trang rồi vứt lăn lóc trong đáy tủ. Mình cũng dần quen với chuyện đấy, vẫn nhẫn nại lắng nghe. Khi hết buồn, họ sẽ lại quên. Rồi bẵng đi một thời gian, ai đó vô tình nhặt lại cuốn sổ cũ bám bụi ố vàng từ đáy hộc tủ đã quên từ lâu, tiện lật vài trang đọc lại chứ không phải để viết tiếp.
  Mình từng nói với ai đó rằng, cuộc sống đâu phải như đồ vật bị bỏ quên lại ven đường để bước tiếp rồi bỗng một ngày chợt nhớ ra rồi quay lại tìm, để nhặt lên. 
  Đó là sự phù phiếm, luôn có những người như vậy, bị cuốn hút bởi sự phù phiếm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đã đi qua mùa đông mà ngỡ như mùa đông chưa từng về đến

    Đợt rồi về nhà, một cảm giác buồn lạ lạ, thấy cảnh nhà quạnh quẽ, thấy những cây mình tự tay trồng từng chăm bẵm giờ xơ xác, thấy ông nội yếu đi nhiều dù chỉ hồi giữa năm ông vẫn khỏe mạnh hồng hào. Cảm nhận được bước chân của thời gian, có cái gì đó đã trôi đi, có cái gì đó sắp xảy đến, khi mình không ở nhà, còn sài gòn thì vẫn vậy đón những người đến với nó để kiếm sống vào lòng, nó cho người ta công việc để kiếm tiền để lo cho cuộc sống nhưng dường như chẳng ai coi nó là quê nhà. Người ta chỉ hối hả đến sài gòn để tìm kiếm, hổi hả sống, và vội vả ra đi khi không phải đi làm khi nghỉ lễ. Có gì đó không đúng ở đây, nơi cho ta cái ta cần không hoàn toàn là nơi ta muốn.
Dạo này buổi tối chỉ thích nằm dài, tắt hết điện, bóng tối thật êm ái, bóng tối không làm ta đau. Cảm thấy bóng tối nhẹ nhàng trên da thịt. Mở nhạc không lời đủ nghe và mặc kệ ngoài kia. Tự bao giờ đã quen lấy mình làm bạn, tự xoa tay để cho mình hơi ấm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS