Cuối năm, khoảng thời gian mà tôi thích nhất trong năm, khi ngày tháng đã đi đến tận cùng và bắt đầu một vòng lặp mới, "cái nắng êm ru bầu trời không chói, cứ ngỡ ngàng như sắc mới vào xuân. Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng, se sẽ như không dịu dàng phơ phất". Nắng chảy như suối mềm trên vai trên cổ chứ không gay gắt như cái nắng tháng 4. Nắng mềm như một nụ hôn "từng ngày mặt trời hôn lên bước chân, và hoa tím vẫn rơi đầy sân". Nắng vờn trên tóc mây, và "nắng có còn hờn ghen môi em" cho một mùa xuân nữa theo mắt em về trong nắng.
Noel 2021
Chòng chành một chiếc thuyền nan giữa muôn trùng bểGió đi hoang ngày đêm vẫn kể Về những chuyện rất xưa
Rằng có kẻ mộng mơNgẩn ngơ về chuyện tình đã cũQuẳng niềm vui vào trong ngăn tủBiết đến bao giờ mới mở ra.
Cho một Tháng 11 quá buồn bã
_Vậy là Bác đã ra đi chỉ sau 2 ngày nằm viện, ra đi quá vội vã để lại bao xót xa chới với cho những người ở lại. Quá đau buồn. Bác đã đi đến cuối con đường của mình, ai cũng có một hành trình phải hoàn thành, đó là đời người, giờ thì mọi người phải đi con đường của riêng họ mà không còn có Bác.
_Mình không muốn kêu rêu những đau khổ của số phần, vì chăng đó là lẽ thường ở cõi nhân sinh. Nhưng sống để chứng kiến người thân của mình lần lượt ra đi quả là nỗi đau khổ ở nhân gian. Cuộc sống ngày càng trở nên quá cô quạnh.
T9 - 2021
Mùa Vu Lan 2021
_ Mùa dịch Covid, luẩn quẩn trong nhà suốt 2 tháng qua. Rảnh rỗi, ghi lại mấy dòng mình đã viết mua Noel trước. Một mùa Vu Lan nữa lại về, lại nhớ lời ước nguyện ngày xưa.
Cuối năm 2020
Nếu em còn về ngang đây
Tình yêu như con sóng tràn
Cuộn trào rồi vỡ tan
Để lại vô vàn
Những bong bóng vỡ
Em để lại trong anh
Khoảng trống cùng vô vàn nỗi nhớ
Những tháng ngày buồn, theo gió mênh mang
Lang thang trên bờ bãi.
Biển cả lặng yên
Hải đăng mắt nhìn chờ đợi
Ngoài khơi xa
Bóng dáng một con tàu.
Em sẽ chẳng về qua nữa
Nơi hoang vu - lòng anh này
Cỏ ngập tràn, rêu xanh lối
Cô đơn đã hóa miên man
Em vẫn ở mãi trong tim anh này
Người con gái ta thương
Cùng những huyền hoặc
Về một thời đã qua
Thời gian trôi xa
Tàu xưa không quay lại
Trên bờ bãi
Vẫn mãi một bóng người.
Lại cuối năm
Và rồi chúng ta đã lạc mất nhau như một định mệnh không thể khác mà trong đó người này đều đã gây cho người kia một nỗi đau mà có lẽ sẽ mang theo suốt phần đời còn lại. Ta lại quay về góc cũ, ôm cô đơn và nỗi buồn về một cuộc tình đã qua. Xin mượn câu ca của nhạc sĩ Thanh Tùng "Khi ta bỗng thấy tuổi đời càng nhiều thêm. Cạn khô dòng nước mắt còn cuộc đời buồn tênh". Một mình với những câu thơ làm nhảm:
Trời đã lại xanh sau ngày giông bão
Mà sao trong lòng sầu não khôn nguôi
Biết đi đâu tìm kiếm những niềm vui
Khi niềm vui duy nhất đã không còn nữa
Ta như đứa trẻ lơ ngơ giữa phố
Hốt hoảng nhận ra mình quá lẻ loi
Lạc giữa dòng người hối hả ngược xuôi
Không biết đâu là chốn bình yên trong đêm tối
Ta biết em vẫn một mình trong căn phòng đơn côi
Ta từng hứa sẽ đưa em ra khỏi đó
Nhưng lòng ta giờ cũng đầy giông gió
Ta lạc giữa lòng mình tự hỏi những đúng - sai?!!







