Chìm vào lòng biển sâu
Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Đường đời chia muôn lối
Nên chúng mình xa nhau
Chẳng ai hiểu vì đâu
Biển bạc đầu thương nhớ
Cho ngàn con sóng vỗ
Rồi tan vỡ trong nhau.
Chìm vào lòng biển sâu
Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Đường đời chia muôn lối
Nên chúng mình xa nhau
Chẳng ai hiểu vì đâu
Biển bạc đầu thương nhớ
Cho ngàn con sóng vỗ
Rồi tan vỡ trong nhau.
Ta cứ lang thang đi về chốn cũ, lòng hoang vắng
Ngồi quán cũ
Nhớ người xưa
Một đêm mưa
Tay trong tay
Chung ánh mắt
Giờ heo hắt
Người nay đâu
Lòng mưa ngâu
Bài nhạc sầu
Trôi miên man
Chân lang thang
Miền ký ức
Môi thổn thức
Phút yêu mềm
Lạc mất nhau
Mong ngày sau
Em hạnh phúc!
Cuối năm, khoảng thời gian mà tôi thích nhất trong năm, khi ngày tháng đã đi đến tận cùng và bắt đầu một vòng lặp mới, "cái nắng êm ru bầu trời không chói, cứ ngỡ ngàng như sắc mới vào xuân. Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng, se sẽ như không dịu dàng phơ phất". Nắng chảy như suối mềm trên vai trên cổ chứ không gay gắt như cái nắng tháng 4. Nắng mềm như một nụ hôn "từng ngày mặt trời hôn lên bước chân, và hoa tím vẫn rơi đầy sân". Nắng vờn trên tóc mây, và "nắng có còn hờn ghen môi em" cho một mùa xuân nữa theo mắt em về trong nắng.
_Vậy là Bác đã ra đi chỉ sau 2 ngày nằm viện, ra đi quá vội vã để lại bao xót xa chới với cho những người ở lại. Quá đau buồn. Bác đã đi đến cuối con đường của mình, ai cũng có một hành trình phải hoàn thành, đó là đời người, giờ thì mọi người phải đi con đường của riêng họ mà không còn có Bác.
_Mình không muốn kêu rêu những đau khổ của số phần, vì chăng đó là lẽ thường ở cõi nhân sinh. Nhưng sống để chứng kiến người thân của mình lần lượt ra đi quả là nỗi đau khổ ở nhân gian. Cuộc sống ngày càng trở nên quá cô quạnh.
