Được tạo bởi Blogger.
RSS

Bỗng nhớ về....

http://www.bbc.com/news/science-environment-40587311


   Bài ca mùa hè của lũ dế mèn đã dần quay lại trên khắp nẻo đồng quê.
Tiếng gáy rả rích của lũ dế mèn trong bụi cỏ là âm thanh tuyệt vời của mùa hè. Khi tôi băng qua các bãi hoang để tìm lũ côn trùng đang ẩn dấu, tiếng dế tràn ngập không gian, như thế được tạo ra từ một nhà ảo thuật. Anh bạn đồng hành với tôi, Mike Coates, người giám hộ tại RSPB Farnham Heath, cười ánh lên niềm vui vì sớm nay, trước khi đi, anh ấy đã cánh bảo tôi rằng lũ dế khá hiếm và có thể chúng tôi sẽ không tìm thấy chúng. "Không có nhiều dế để tìm, chúng ta sẽ nghe hầu hết âm thanh của lũ dế đực tạo ra để thu hút bạn đời"" - anh giải thích thêm khi còn uống trà trong khu nhà tạm cho nhân viên. "Những âm thanh rực rỡ, mùa hè được truyền tải qua âm thanh, thật lý thú".
   Mùa hè lặng câm
   Bài hát của lũ dế đồng từng là bản nhạc quen thuộc ở khắp các bãi hoang và đồng cỏ ở Đông Nam Anh Quốc. Tuy nhiên, mọi thứ đã chìm vào tĩnh lặng tại nhiều vùng. Nhà nghiên cứu tự nhiện thế kỷ 18, Gilbert White, viết về "lũ dế đồng gáy vang cả bìa rừng" trong nhật ký của ông. Ở đây không xa ngôi làng Selbourne xứ Hampshire, nơi ông từng sống, lũ dế từng rất phổ biến. Tìm hiểu thêm về bài viết lịch sử tự nhiên của nước Anh ghi nhận vào 1791: "Ngày 29, tháng 5, tiếng gáy ganh đua nhau của lũ dế ở Lythe (cánh đồng gần Selbourne) - từng là âm thanh dễ chịu suốt tháng hè dài - dường như đã tuyệt chúng. Tụi trẻ trâu, tôi tin là vậy, tìm ra cách thăm dò các hang dế và dùng thân cỏ lôi lũ dế ra rồi giết chúng".
   Ngày nay, lũ dế đồng, tên khoa học là Gryllus campestris, ngoài việc bị lũ trẻ trâu hành hạ còn đối mặt với nhiều mối đe dọa khác nữa. Trong suốt thế kỷ trước, cách thức quản lý đất đai thay đổi và làm mất đi các môi trường sống tự nhiên đã gây ra sự sụt giám côn trùng đầy bi đát cả vùng Bắc Âu. Ở liên hiệp Anh, suốt thập niên 1980, lượng dế đồng suy giảm thê thảm dưới 100 cá thể, và chỉ còn tìm thấy chúng ở vùng Tây Sussex. Một thập niên sau, việc bảo tồn bắt đầu, người ta chuyển lũ dế non đến các vùng Surrey, Sussex và Hampshire để bảo tồn chúng. Anh Mike Coates nói rằng không có chỗ nào quanh đây còn nghe thấy lũ dế ca hát, vì chỉ còn 8 khu quần thể còn lại ở Anh Quốc. Anh nói thêm "Sự tuyệt chúng thật bi kích. Chúng từng ở quanh đây, từng là một phần trong đời sống dân cư ở đây, từng được viết về, từng là quan trọng theo cách nào đó suốt hàng thế kỷ. Vậy mà đến thế hệ chúng ta lại mất chúng sao? Thật đáng sợ".

   Dự án chuyển lũ dế sang một vùng đất mới đang có chỉ dấu thành công. Từ chỉ 12 cá thể nay đã có một quần thể 300 con sau 5 năm tại khu dự trữ RSPB's Farnham Heath. Nơi đây đã trở thành quần thể dế đồng lớn nhất Anh Quốc. Mục tiêu là thiết lập thêm khu quần thể thứ hai bên cạnh khu Rural Life Centre ở xứ Tilford, Surrey. Nên vào tháng 5, những nhân viên bảo tồn ở RSPB đã chuyển vài con dế non đến khu mới. Sử dụng kỹ thuật gọi là "tickling" [thọc léc], lũ dế con [dế cơm] bị dụ ra khỏi lỗ hang và bị tóm. Mike Coates giải thích thêm rằng: "Chúng tôi muốn chuyuển chỗ cho lũ dế để thiết lập quần thể mới ở đây để mở cửa cho công chúng để thêm nhiều người có cơ hội được nghe tiếng dế gáy tuyệt vời và hiểu thêm nhiều hơn về những con côn trùng nhỏ bé đầy mê hoặc này".
   Lũ dế đực ca lên các bản nhạc tán tỉnh bạn tình, khi thì ríc ríc đều đều khi thì rung lên xen kẽ rồi vút cao khi con cái đến gần. Nếu thấy thích, con cái sẽ đến ở hang con đực rồi đẻ trứng. Tụi ấu trùng nở ra và lớn lên vào cuối hè sang thu. Rồi chúng lại đào ổ để trú đông trong khi bố mẹ chúng thì chết đi. Sang xuân, lũ ấu trùng lại chui lên, một vòng đời nữa lại bắt đầu.

   Cô Hayley, một tình nguyện viên tại đây, cho biết "Tôi nghĩ chỉ cần khôi phục lại những thứ trước đây trở lại như xưa, đó là một phần của vòng đời. Lũ dế sẽ làm thức ăn cho các đồng vật tự nhiên khác ở đây, và như thế sẽ khiến các loài thú bản địa quay trở lại phục hồi các bãi hoang".


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mùa Mưa 2017

Một mùa mưa nữa
   Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
   Mưa run rẩy trong ánh trời chớp lóa
    Đôi khi thấy mình giống cuốn sổ cũ kỹ để ai đó buồn thì ký sự vài dòng có khi vài trang rồi vứt lăn lóc trong đáy tủ. Mình cũng dần quen với chuyện đấy, vẫn nhẫn nại lắng nghe. Khi hết buồn, họ sẽ lại quên. Rồi bẵng đi một thời gian, ai đó vô tình nhặt lại cuốn sổ cũ bám bụi ố vàng từ đáy hộc tủ đã quên từ lâu, tiện lật vài trang đọc lại chứ không phải để viết tiếp.
  Mình từng nói với ai đó rằng, cuộc sống đâu phải như đồ vật bị bỏ quên lại ven đường để bước tiếp rồi bỗng một ngày chợt nhớ ra rồi quay lại tìm, để nhặt lên. 
  Đó là sự phù phiếm, luôn có những người như vậy, bị cuốn hút bởi sự phù phiếm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đã đi qua mùa đông mà ngỡ như mùa đông chưa từng về đến

Đợt rồi về nhà, một cảm giác buồn lạ lạ, thấy cảnh nhà quạnh quẽ, thấy những cây mình tự tay trồng từng chăm bẵm giờ xơ xác, thấy ông nội yếu đi nhiều dù chỉ hồi giữa năm ông vẫn khỏe mạnh hồng hào. Cảm nhận được bước chân của thời gian, có cái gì đó đã trôi đi, có cái gì đó sắp xảy đến, khi mình không ở nhà, còn sài gòn thì vẫn vậy đón những người đến với nó để kiếm sống vào lòng, nó cho nguời ta công việc để kiếm tiền để lo cho cuộc sống nhưng dường như chẳng ai coi nó là quê nhà. Người ta chỉ hối hả đến sài gòn để tìm kiếm, hổi hả sống, và vội vả ra đi khi không phải đi làm khi nghỉ lễ. Có gì đó không đúng ở đây, nơi cho ta cái ta cần không hoàn toàn là nơi ta muốn.
Dạo này buổi tối chỉ thick nằm dài, tắt hết điện, bóng tối thật êm ái, bóng tối không làm ta đau. Cảm thấy bóng tối nhẹ nhàng trên da thịt. Mở nhạc không lời đủ nghe và mặc kệ ngoài kia. Tự bao giờ đã quen lấy mình làm bạn, tự xoa tay để cho mình hơi ấm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

cho năm 2016

Tôi lại về với biển, như đứa trẻ thơ tìm về nhà sau cuộc chơi mệt mỏi, như con chim tìm về tổ ấm sau bao ngày giông bão. Biễn vẫn thế, vẫn những tiếng ru êm, dang rộng vòng tay ôm tôi vỗ về. Tôi một mình, trên bờ cát, đối diện với biển, nhìn những ánh sao trời, những ánh đèn tàu cá xa khơi, tôi thấy mình nhỏ bé, như hạt cát dưới chân, chỉ có biển là mãi như thế, vẫn những tiếng ru êm, còn tôi thì đã mệt mỏi, trước cuộc đời, biết trốn vào đâu trước những buồn-vui-nước mắt. Gió thổi ầm ào như những tiếng ho khan. Mùa này gió bấc thổi suốt ngày đêm, từng cơn gió lạnh khô khốc như cọng rơm cuối mùa chơ vơ trên cánh đồng đã gặt xong. Đứa bé ngày nào hay xuống biển tắm còn vô tư nô đùa, nay ngồi trên bãi, lòng nặng triễu những nỗi niềm, không biết điều gì là đúng cho bản thân và gia đình cho tương lai, một cảm giác nặng nề mà không thể vẹn toàn, cuộc đời thì ngắn mà những lo toan thì quá dài - có chút gì lo sợ, như cảm giác chỉ còn một mình giữa biển khơi bao la và quanh ta là bóng tối. "Ta đã đi qua mùa đông mà ngỡ như mùa đông chưa bao giờ về đến/ Lầm lũi như một người nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm mà cứ lo vụt tắt/ Ta kiệt sức vì lo toàn". Cuộc sống không thoải mái một chút nào. Ta muốn - ta cần - ta phải từ bỏ - ta phải lựa chọn.
Nhớ cô bạn ngày nào ngồi với ta ở đây, có chút gì nuối tiếc, đã bao giờ ta dám sống cho tình cảm, ta luôn lo sợ - luôn do dự - trước tình cảm, vì, ta sợ phải thay đổi bản thân.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đôi khi muốn nói yêu ai đó nhưng ngại ngùng đành lãng phai
Vì.....đời em là cả ước muốn tương lai, còn tôi giờ chỉ tay trắng đôi tay. Chẳng thể đem cuộc đời ai đó đánh cược số phận cùng cuộc đời mình. Hãy bắt đầu làm từ những điều nhỏ thôi nhưng là của mình, hãy yêu những thứ nhỏ thôi, những thứ mình đủ sức nắm giữ và bảo vệ.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

trời còn mưa muộn

Sài gòn mưa trên những nỗi niềm xưa cũ
Những con đường muốn rũ bỏ thời gian
Những chung cư cao tầng
Xen ngang vào bầu trời ướt sũng
Mặt đường loang loáng
Vũng nước - thời - gian

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Phủi bụi.

Đi dự đám cưới một người đồng nghiệp tại Lion, mà thấy "đơn côi giữa bao người", cái thành phố này chán-chết
Đám cưới ở Li-on
Những ánh đèn nhấp nhánh
Những cặp tình lứa đôi
Sao chỉ mình tôi
Đơn côi - cùng ly bia đức
   Tiết trời càng cuối thu càng thêm ẩm ướt, mưa dai dẳng như một người đeo bám cuộc tính đáng lãng quên, những buổi sáng ướt sũng hơi sương, từng bãi sương phủ mờ trên đám sen bên đường đi làm và cầu Phú Mỹ như trong mây. Thơ mộng chút vậy dẫu vẫn biết rằng đó mà mù-khô (cái thuật ngữ chỉ khu ô nhiểm như ở đây mới có, mới hiểu). Đôi khi buồn, đôi khi ngẫm nghĩ mình sẽ có bao nhiều cái cuối thu như thế này nữa, có lẽ là nhiều lắm nếu ko có biến động gì trong đời, nghĩa là mình sẽ phải ở đây mãi. "À ơi cơn gió ru hời, mang thân ra phố quê vời vợi xa". Vì rằng cuộc sống như một con đường, ta cứ đi, đôi khi những con đường giao qua nhau rồi xa mãi, hết con đường này sẽ đến con đường khác, đừng đứng lại, đừng quay đầu. và có lẽ, đến khi sắp lìa dã cõi đời ta mới thấy sáng tỏ cuộc đời mình. 
   Trước mắt ta phải qua mùa đông lạnh lẽo ở đây, ở đây càng lạnh hơn, vì phố xá lạnh lùng lòng người bạc bẽo.
Có may già chảng vá nổi chiếc áo đồi sim
Chú chuồn chuồn kim vá dùm ta chút tình qua mùa đông lạnh lẽo. 
Có vá nổi lòng mình, lấp đầy những khoảng trống??!!!.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS