Được tạo bởi Blogger.
RSS

Mùa Mưa 2017

Một mùa mưa nữa
   Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
   Mưa run rẩy trong ánh trời chớp lóa
    Đôi khi thấy mình giống cuốn sổ cũ kỹ để ai đó buồn thì ký sự vài dòng có khi vài trang rồi vứt lăn lóc trong đáy tủ. Mình cũng dần quen với chuyện đấy, vẫn nhẫn nại lắng nghe. Khi hết buồn, họ sẽ lại quên. Rồi bẵng đi một thời gian, ai đó vô tình nhặt lại cuốn sổ cũ bám bụi ố vàng từ đáy hộc tủ đã quên từ lâu, tiện lật vài trang đọc lại chứ không phải để viết tiếp.
  Mình từng nói với ai đó rằng, cuộc sống đâu phải như đồ vật bị bỏ quên lại ven đường để bước tiếp rồi bỗng một ngày chợt nhớ ra rồi quay lại tìm, để nhặt lên. 
  Đó là sự phù phiếm, luôn có những người như vậy, bị cuốn hút bởi sự phù phiếm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đã đi qua mùa đông mà ngỡ như mùa đông chưa từng về đến

Đợt rồi về nhà, một cảm giác buồn lạ lạ, thấy cảnh nhà quạnh quẽ, thấy những cây mình tự tay trồng từng chăm bẵm giờ xơ xác, thấy ông nội yếu đi nhiều dù chỉ hồi giữa năm ông vẫn khỏe mạnh hồng hào. Cảm nhận được bước chân của thời gian, có cái gì đó đã trôi đi, có cái gì đó sắp xảy đến, khi mình không ở nhà, còn sài gòn thì vẫn vậy đón những người đến với nó để kiếm sống vào lòng, nó cho nguời ta công việc để kiếm tiền để lo cho cuộc sống nhưng dường như chẳng ai coi nó là quê nhà. Người ta chỉ hối hả đến sài gòn để tìm kiếm, hổi hả sống, và vội vả ra đi khi không phải đi làm khi nghỉ lễ. Có gì đó không đúng ở đây, nơi cho ta cái ta cần không hoàn toàn là nơi ta muốn.
Dạo này buổi tối chỉ thick nằm dài, tắt hết điện, bóng tối thật êm ái, bóng tối không làm ta đau. Cảm thấy bóng tối nhẹ nhàng trên da thịt. Mở nhạc không lời đủ nghe và mặc kệ ngoài kia. Tự bao giờ đã quen lấy mình làm bạn, tự xoa tay để cho mình hơi ấm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

cho năm 2016

Tôi lại về với biển, như đứa trẻ thơ tìm về nhà sau cuộc chơi mệt mỏi, như con chim tìm về tổ ấm sau bao ngày giông bão. Biễn vẫn thế, vẫn những tiếng ru êm, dang rộng vòng tay ôm tôi vỗ về. Tôi một mình, trên bờ cát, đối diện với biển, nhìn những ánh sao trời, những ánh đèn tàu cá xa khơi, tôi thấy mình nhỏ bé, như hạt cát dưới chân, chỉ có biển là mãi như thế, vẫn những tiếng ru êm, còn tôi thì đã mệt mỏi, trước cuộc đời, biết trốn vào đâu trước những buồn-vui-nước mắt. Gió thổi ầm ào như những tiếng ho khan. Mùa này gió bấc thổi suốt ngày đêm, từng cơn gió lạnh khô khốc như cọng rơm cuối mùa chơ vơ trên cánh đồng đã gặt xong. Đứa bé ngày nào hay xuống biển tắm còn vô tư nô đùa, nay ngồi trên bãi, lòng nặng triễu những nỗi niềm, không biết điều gì là đúng cho bản thân và gia đình cho tương lai, một cảm giác nặng nề mà không thể vẹn toàn, cuộc đời thì ngắn mà những lo toan thì quá dài - có chút gì lo sợ, như cảm giác chỉ còn một mình giữa biển khơi bao la và quanh ta là bóng tối. "Ta đã đi qua mùa đông mà ngỡ như mùa đông chưa bao giờ về đến/ Lầm lũi như một người nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm mà cứ lo vụt tắt/ Ta kiệt sức vì lo toàn". Cuộc sống không thoải mái một chút nào. Ta muốn - ta cần - ta phải từ bỏ - ta phải lựa chọn.
Nhớ cô bạn ngày nào ngồi với ta ở đây, có chút gì nuối tiếc, đã bao giờ ta dám sống cho tình cảm, ta luôn lo sợ - luôn do dự - trước tình cảm, vì, ta sợ phải thay đổi bản thân.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đôi khi muốn nói yêu ai đó nhưng ngại ngùng đành lãng phai
Vì.....đời em là cả ước muốn tương lai, còn tôi giờ chỉ tay trắng đôi tay. Chẳng thể đem cuộc đời ai đó đánh cược số phận cùng cuộc đời mình. Hãy bắt đầu làm từ những điều nhỏ thôi nhưng là của mình, hãy yêu những thứ nhỏ thôi, những thứ mình đủ sức nắm giữ và bảo vệ.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

trời còn mưa muộn

Sài gòn mưa trên những nỗi niềm xưa cũ
Những con đường muốn rũ bỏ thời gian
Những chung cư cao tầng
Xen ngang vào bầu trời ướt sũng
Mặt đường loang loáng
Vũng nước - thời - gian

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Phủi bụi.

Đi dự đám cưới một người đồng nghiệp tại Lion, mà thấy "đơn côi giữa bao người", cái thành phố này chán-chết
Đám cưới ở Li-on
Những ánh đèn nhấp nhánh
Những cặp tình lứa đôi
Sao chỉ mình tôi
Đơn côi - cùng ly bia đức
   Tiết trời càng cuối thu càng thêm ẩm ướt, mưa dai dẳng như một người đeo bám cuộc tính đáng lãng quên, những buổi sáng ướt sũng hơi sương, từng bãi sương phủ mờ trên đám sen bên đường đi làm và cầu Phú Mỹ như trong mây. Thơ mộng chút vậy dẫu vẫn biết rằng đó mà mù-khô (cái thuật ngữ chỉ khu ô nhiểm như ở đây mới có, mới hiểu). Đôi khi buồn, đôi khi ngẫm nghĩ mình sẽ có bao nhiều cái cuối thu như thế này nữa, có lẽ là nhiều lắm nếu ko có biến động gì trong đời, nghĩa là mình sẽ phải ở đây mãi. "À ơi cơn gió ru hời, mang thân ra phố quê vời vợi xa". Vì rằng cuộc sống như một con đường, ta cứ đi, đôi khi những con đường giao qua nhau rồi xa mãi, hết con đường này sẽ đến con đường khác, đừng đứng lại, đừng quay đầu. và có lẽ, đến khi sắp lìa dã cõi đời ta mới thấy sáng tỏ cuộc đời mình. 
   Trước mắt ta phải qua mùa đông lạnh lẽo ở đây, ở đây càng lạnh hơn, vì phố xá lạnh lùng lòng người bạc bẽo.
Có may già chảng vá nổi chiếc áo đồi sim
Chú chuồn chuồn kim vá dùm ta chút tình qua mùa đông lạnh lẽo. 
Có vá nổi lòng mình, lấp đầy những khoảng trống??!!!.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cuộc sống là gì - Cái chết và những sự ám ảnh

   Cuộc sống là gì?!! Có lẽ, thượng đế tạo ra mỗi người đều có một ý nghĩa nhất định trong cuộc đời, ý nghĩa đó là gì, và ta sống vì điều gì, mỗi người dành cả cuộc đời để tự hỏi mình và tự tìm câu trả lời, mỗi người tìm thấy một câu trả lời riêng. [tuy cũng có những người mãi đến tận cuối đời vẫn không biệt mục-đích-sống của bản thân là gì]
 1/ Cuộc sống mong manh:
Năm thứ 3 đại học, 5h sáng bàng hoàng nghe tin thằng bạn cùng lớp đã mất vì tai nạn giao thông, ra nhà xác bệnh viện đưa nó về quê, xác chỉ đặt trên 1 bệ xi măng lạnh lẽo giữa nhà liệm cũ kỹ và ảo não. Đời người ngắn ngủi, tồn tại mong manh. Quả là:

"Hình mộc thạch vàng kim ố cổ
Sắc cầm ngư u vũ ê phong"
Rồi năm ngoái, đi đưa ma thằng bạn cũ, ra đi vội vã vì ung thư ở tuổi 25, bất chợt thốt lên Đời người như gió qua, ngậm ngùi.
2/ Sự đổ vỡ:
Nhìn cảnh một gia đình lý tưởng những tưởng hạnh phục viên mãn lại tan vỡ của người cô họ, vợ chồng con cái ly tán, nhà bán người đi, thật là thảm não, chẳng có chi không phai tan. Sau đó chẳng bao lâu thì năm ngoái cô đột ngột ra đi vì ung thư dạ dày. Trâm gãy bình rơi, ngọc vỡ châu chìm. "Phong trần đến cả sơn khê - Tang thương đến cả hoa kia cỏ này". Nhà mất người tan, mộ phần lạnh lẽo trên đồi cát vàng Phan Thiết nhìn ra phía biển. Quả là:
"Trăm năm cũng có gì đâu
Chẳng qua một nấm cổ khâu xanh rì"
3/ Suy ngẫm:
Cuộc sống ngắn ngủi, chỉ muốn ở bên gia đình những giây phút quý giá. Nhưng thật khó, cuộc sống như những đợt sóng xô không ngớt đưa đẩy con người đến những ngã rẽ buộc phải lựa chọn đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định. Chỉ muốn sống để chăm sóc và giữ gìn những giá trị mà ta yêu thương.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS